Nguyễn Thị Tuyết <ttrecoules@yahoo.fr> sưu tầm tren Internet (không rõ tác giả)

 

AI DÁM BẢO TÔI GIÀ?

 

Năm nay tôi đã sáu lăm,

An sinh Xã hội, đơn làm hôm qua.

Sáu lăm, bạn tưởng tôi già?

Coi chừng có kẻ cho là bạn sai!

Trước tiên, xin kể tóc tai:

Nhuộm đen trông giống hai hai xuân thì!

Họa hoằn đôi lúc quên đi,

Chân tóc ngã trắng, nhuộm thì đen ngay!

Nghe bằng máy nhỏ, đeo tai,

Nhìn qua, ai thấy máy này ở đâu?

 Cườm khô, mắt mổ đã lâu.

Không cần phải hỏi hỏi kính đâu suốt ngày!

Mi sụp, cắt kéo lên ngay,

Tattoo đậm nét, chân mày cong veo!

Mí mắt gắn bộ lông nheo,

Mũi nâng đúng kiểu ngoại kiều phương tây!

Da mặt căng tận mang tai,
Không còn xếp lớp phủ dài trán nhăn!
Đồi mồi nhiều vết lăn tăn,
Mỹ viện đốt sạch, bào phăng đi rồi!
Hàm răng gãy rụng một thời,
Nay thay bộ giả mãn đời êm xuôi!
Má hồng, son đỏ viền môi,
Người quen khi gặp khen tôi trẻ hoài;
Người lạ hỏi : « Chị bốn mươi ?»
Tôi không đáp lại, chỉ cười làm duyên,
Lộ ra má lúm đồng tiền,
Hàm răng trắng mịn đảo điên lắm chàng!
Nhờ bạn kiểm chứng đàng hoàng,
Người tôi như vậy sao mang tiếng già?